Home GIA ĐÌNH Chết điếng khi nghe chồng bảo: ‘Hôm nay bồ con đi vắng...

Chết điếng khi nghe chồng bảo: ‘Hôm nay bồ con đi vắng mẹ không cần cho thuốc an thần vào nước của vợ con nữa đâu

281
loading...

Nghe cuộc trò chuyện giữa chồng và mẹ chồng tôi chết điếng không tin nổi vào tai mình nữa. Chân tay cứ run rẩy không tin nổi họ lại độc ác như vậy.

Tôi về làm dâu nhà anh đến nay đã được 6 năm, vì sống chung với bố mẹ chồng nên nhiều lúc cuộc sống không được thoải mái. Nhớ lại ngày đó khi biết tôi lấy được chồng Hà Nội nhà lại có điều kiện nên mọi người trong làng cứ xuýt xoa:

– Lấy được chồng thành phố thì sướng còn gì bằng.

Loading...

Tôi mỉm cười cũng hi vọng điều họ nói là đúng, nhưng cuộc sống ai đoán trước được chữ ngờ. Sống trong chăn lâu thì mới biết chăn có rận. Thời gian đầu về làm dâu tôi còn được chồng yêu thương, quan tâm, nhưng dần dần tình cảm vợ chồng cũng không còn mặn nồng được như trước khi tôi lần lượt sinh cho anh hai đứa công chúa.

Mẹ chồng thì xem tôi như con ở, suốt ngày bóng gió không biết đẻ này nọ. Bà chê tôi nhà quê nên nhiều lúc ngồi rảnh rang không có gì làm lại đưa cái bọn nhà quê như tôi ra so sánh. Thực sự nhiều lúc tôi thấy rất mệt mỏi nhưng vì các con nên cố gắng. Tôi nghĩ hôn nhân là vậy có khi này khi kia nên nhiều lúc mình cũng phải chấp nhận.

loading...

Đi làm thì thôi chứ về nhà là tôi lại thấy nặng nề nhiều lúc cảm tưởng như đên thở mình cũng không dám thở. Điều tôi sợ nhất là chồng đi kiếm con trai bên ngoài vì có lần mẹ chồng nói thẳng toẹt giữa mặt tôi rằng:

– Mày không biết đẻ sau này thằng Nguyên nó có đi kiếm con trai thì cũng đường có trách đấy nhé.

Tôi cay đắng chỉ biết khóc, nhiều đêm tôi nằm nhìn chồng tôi tự hỏi: “Sao ngày xưa yêu nhau nhiều đến thế vậy mà giờ đây khi sống với nhau rồi vợ chồng lại hờ hững như vậy?”. Tôi có mang bầu thêm lần nữa nhưng lại là con gái nên mẹ chồng ép bỏ thai dù tôi có van xin.

Loading...

Rồi chồng tôi có người phụ nữ khác bên ngoài nhưng tôi không hề hay biết. Vì tối tối anh ta vẫn về nhà ăn cơm, ăn xong bảo các con đi ngủ sớm ngoài ra cũng không có dấu hiệu gì lạ. Dạo này buổi tối ăn xong mắt tôi cứ sụp lại, buồn ngủ rũ rượi. Cố rửa bát đũa, dọn dẹp xong để nằm phịch xuống giường ngủ 1 giấc.

Tôi nghĩ có khi mình bị stress quá hoặc do thay đổi thời tiết nên mới vậy. Buổi tối cũng không thấy mẹ chồng sai vặt hay càu nhàu nhiều như trước nữa nên tôi được đi ngủ sớm. Có hôm rõ ràng mới 9 giờ đêm tôi đã say giấc nồng rồi, tôi như bị bệnh nghiện ngủ vậy, đầu óc cứ mụ mị. Có hôm bỏ đồ vào giặt nhưng chưa kịp chờ để phơi thì đã ngủ rồi. Tôi định bụng đi khám xem có bệnh gì không vì người cứ uể oải. Tôi bảo với chồng thì anh tỉnh bơ nói:

– Ngủ được thì tốt chứ sao, có bệnh gì đâu mà khám.

loading...

Tôi tặc lưỡi có khi thế thật. Gia đình công việc mọi thứ vẫn trôi qua nhàm chán như vậy. Chỉ có tôi là cứ nhớ nhớ quên quên không được minh mẫn như trước. Hôm đó cho con tắm xong tôi định xuống nhà nấu ăn thì vô tình nghe chồng nói với mẹ trong phòng:

– Hôm nay bồ con đi vắng mẹ không cần cho thuốc an thần vào nước của vợ con nữa đâu.

– Thế à, 2 đứa mày làm ăn thế nào rồi đã dính bầu chưa? Mà mẹ bảo dính bầu thì đi siêu âm con trai thì giữ con gái thì bỏ đi nhé.

– Vâng con biết rồi, nhưng nếu vậy vợ con biết làm sao hả mẹ.

– Giờ cứ giữ nó ở lại làm ô sin cho nhà này đã, bao giờ mày với con bồ chắc chắn chuyện cái thai thì ly hôn nó đi, giữ đứa quê mùa như nó ở lại làm gì.

– Nhưng mà…

– Không nhưng nhị gì hết, mẹ dã quyết rồi mày mà không nghe mẹ chỉ có hỏng việc thôi con ạ. Nhà mình được mỗi mày là con trai, phải kiếm cho mẹ thằng cháu đích tôn chứ.

– Con biết rồi.

Nghe cuộc trò chuyện của họ xong tôi như chết điếng, sao họ có thể làm mấy chuyện kinh khủng đó được cơ chứ? Sao mẹ con họ lại độc ác như vậy? Tôi bủn rủn cố lết thân xác lên phòng ngồi run rẩy.

Nhớ lại mấy hôm nay ăn cơm xong đều thấy có cốc nước chồng hoặc mẹ chồng rót sẵn bỏ trên tủ lạnh cho tôi. Tôi cứ nghĩ họ đối xử tốt với mình nào ngờ tất cả là 1 âm mưu bẩn thỉu. Tôi càng không nghĩ chồng tôi lại nghe lời mẹ và phản bội lại người vợ đã yêu anh ấy 3 năm sống chung 6 năm như thế.

Tối hôm đó để họ không nghi ngờ tôi vẫn cố lết thân xác xuống nấu cơm. Tôi muốn xem nếu không bỏ thuốc thì bà mẹ chồng và người chồng khốn nạn ấy có rót nước cho mình uống không? Và tuyệt nhiên là không, cả đêm tôi sợ quá chỉ biết trốn vào nhà vệ sinh khóc.

Giờ tôi thực sự rất sợ hãi hoảng loạn, tôi nên làm gì đây? Tôi thấy thương cho các con quá vì chúng còn quá nhỏ. Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên.

Nguồn: http://www.phunuvagiadinh.vn/goc-chia-se-38/chet-dieng-khi-nghe-chong-bao-hom-nay-bo-con-di-vang-me-khong-can-cho-thuoc-an-than-vao-nuoc-cua-vo-con-nua-dau-171897

Facebook Comments
loading...
Loading...
loading...