Home GIA ĐÌNH Đi đẻ ngày Tết, cả nhà chồng không ai vào chăm vì...

Đi đẻ ngày Tết, cả nhà chồng không ai vào chăm vì sợ xui, bà mẹ trẻ một mình xoay xở với đứa con sinh non thiếu tháng và cái kết đau lòng

596
loading...

Sinh con xong bác sĩ gọi người nhà thì chẳng thấy ai. Hương nghe vậy chỉ biết tủi thân ứa nước mắt. Những tưởng mẹ chồng và chồng sẽ vui mừng đón cháu ai dè họ bỏ về từ lâu rồi.

30 Tết khi đang ôm cái bụng bầu vượt mặt còng lưng làm tất tần tật mọi việc trong nhà thì bỗng dưng Hương thấy đau bụng. Cô toát hết mồ hôi, con đau ngày 1 quằn quoại. Hương lấy chút sức lực còn lại thều thào với chồng:

– Anh ơi hình như em sắp sinh.

Loading...

Hùng nghe thế liền giật mình:

– Hả mới chưa được 8 tháng sinh gì cái giờ này, cô đừng có mà đùa nhé.

– Em… đau lắm. Em nghĩ mình sắp sinh thật rồi.

loading...

Cả nhà nghe tin liền mặt nặng mày nhẹ thuê xe đưa Hương đi viện. Suốt chặng đường dài 20 cây số Hương đau đớn cảm tưởng như muốn xỉu. Cô vừa đau vừa lo, vì con cô vẫn chưa đủ ngày đủ tháng để chào đời.

Hương vật lộn trong phòng sinh, 30 Tết bác sĩ cũng về gần hết chỉ còn 1 số ở lại trực, phải năn nỉ mãi họ mới làm nhanh cho. Khi vợ đang vật lộn sinh con thì Hùng nhận được điện thoại từ bạn bè rủ đi ăn tất niên. Nghe lời mời gọi anh vui vẻ:

Loading...

– Lát về tao ghé nhé.

Mẹ anh nghe thế liền bảo:

– Sinh ngày nào không sinh lại sinh đúng ngày Tết, chờ nó đẻ xong thì mình về. Lát đưa ít tiền cho y tá nhờ họ chăm là được rồi, mày cũng chẳng phải ở lại đâu, Tết nhất mà chạm vào bà đẻ là xui xẻo cả năm đấy con à.

loading...

– Ôi thế hả mẹ, nếu vậy thì lát mẹ con mình về. Con con sinh thiếu tháng chắc phải nằm lồng kính còn cái Hương cứ để y tá chăm là được rồi, con cũng đang có mầy kèo liên hoan nên phải về gấp.

– Ừ về chứ ai lại đón giao thừa trong bệnh viện bao giờ, thế có mà cả năm phải đi viện à, xui xẻo hết chỗ nói.

Chờ 2 tiếng rồi 3 tiếng Hương vẫn chưa sinh bạn bè gọi hối thúc nóng ruột quá liền đưa ít tiền cho cô y tá dặn dò gì đó rồi 2 mẹ con anh lên xe về nhà mặc kệ vợ vật lộn 1 mình. Sinh con xong bác sĩ gọi người nhà thì chẳng thấy ai. Hương nghe vậy chỉ biết tủi thân ứa nước mắt. Những tưởng mẹ chồng và chồng sẽ vui mừng đón cháu ai dè họ bỏ về từ lâu rồi. Đi trên đường Hùng cứ lầm bẩm:

– Vợ người ta thì biết chọn ngày mà đẻ, vợ mình thì chọn đúng 30 Tết điên thật.

Nằm trên giường bệnh Hương mong ngóng chồng mãi mà chẳng thấy đâu cô cứ nghĩ anh ra ngoài đi mua gì ai dè Hùng đã về tới nhà và đang vui vẻ ăn tất niên với mọi người. Đêm đó Hùng bù khú liên hoan với bạn bè để mặc vợ loay hoay 1 mình với cơn đau thể xác lẫn tinh thần hành hạ.

Chưa bao giờ cô thấy cay đắng khổ sở như vậy, cô nhớ bố nhớ mẹ biết nhường nào nhưng vì lấy chồng xa nên cô chẳng thể gọi bảo họ vào với mình. Nằm trong bệnh viện lạnh lẽo, con lại bị thiếu tháng nên phải ấp lồng kính, Hương không biết làm gì chỉ nằm khóc hết nước mắt.

Nhà chồng chẳng ai đoái hoài đến vì sợ đầu xuân năm mới gặp bà đẻ sẽ xui xẻo. Thỉnh thoảng nhớ đến Hùng gọi hỏi thăm dăm câu ba điều rồi bỏ mặc vợ. Ai nhìn Hương cũng xót xa, có người còn bảo:

– Loại chồng nghe lời mẹ cộng với nhà chồng độc đoán, vô lương tâm đó bỏ quách đi cho xong lưu luyến làm gì nữa.

Hương nghe thế chỉ biết nằm cười buồn, ngày Tết người ta xum vầy bên gia đình còn mẹ con cô thì đau đớn vật lộn trong bệnh viện không 1 người thân ở bên cạnh nhưng vì con cô đành căn răng chịu đựng. Nhiều đêm nằm 1 mình cô nghĩ ngày xưa sao mình lại si mê người đàn ông đó đến bỏ cả quê hương để đi lấy chồng xa xứ như vậy.

Bao năm làm dâu là bấy nhiêu năm cô sống trong tủi nhục, mẹ chồng độc đoán khó tính. Chồng thì nghe lời mẹ răm rắp đã thế còn hay à ơi với gái. Bố chồng thì suốt ngày rượu chè, càng nghĩ cô càng rùng mình. Hơn 3 năm làm dâu Hương đã mang bầu 3 lần nhưng đây là lần duy nhất cô giữ được con còn những lần trước vì lao lực quá nên đều bị sảy thai.

Đúng mồng 2 Tết, Hương gọi điện cho chồng bảo anh vào viện với mẹ con nhưng trái với mong ngóng của cô Hùng lạnh nhạt bảo:

– Tôi đang bận đi chúc Tết vào gì mà vào, mẹ nói rồi đầu năm mà gặp bà đẻ là xui xẻo cả năm đấy. Cô tự lo đi.

– Anh làm chồng, làm bố mà vậy à. Anh bỏ mặc mẹ con tôi như vậy mà coi được sao, anh không thương tôi thì cũng phải thương lấy con chứ.

Tút… tút… tút…

Hùng tắt máy để lại trong Hương nghìn nỗi uất ức, đau đớn. Khi cô đang ôm mặt khóc tu tu trong nhà vệ sinh thì 1 tin nhắn gửi đến:

– Chị Hương ơi chị đnag ở đau đấy, em thấy anh Hùng vừa chở chị người yêu cũ phóng xe trong nhà nghỉ ra.

Hương đọc được con đau bụng ập đến dữ dội, máu tuôn xối xả. Cô cố kêu cứu, nhưng không ai biết kết quả Hương lịm dần lịm dần trong nhà vệ sinh. Đến khi mọi người phát hiện ra thì đã quá muộn màng.

Người vợ trẻ đã chết trong tức tưởi để lại đứa con còn đỏ hỏn đang nằm trong lồng kính. Nghe tin vợ mất Hùng ngồi bần thần anh không nghĩ chuyện đó lại có thể xảy ra, cả làng ai cũng trách móc chỉ trích gia đình Hùng không ra gì. Nhưng tất cả đã quá muộn màng Hương đã ra đi khi còn chưa được gặp bố mẹ đẻ, còn chưa được chăm sóc con của mình. Thế mới nói phận đàn bà hơn nhau ở tấm chồng quả không sai.

Nguồn: http://blogtamsu.vn/di-de-ngay-tet-ca-nha-chong-khong-ai-vao-cham-vi-so-xui-ba-me-tre-mot-minh-xoay-xo-voi-dua-con-sinh-non-thieu-thang-va-cai-ket-dau-long.html

Facebook Comments
loading...
Loading...
loading...