Home GIA ĐÌNH Đọc lấy kinh nghiệm: Lần đầu đi đẻ

Đọc lấy kinh nghiệm: Lần đầu đi đẻ

481
loading...

Câu chuyện của một bà mẹ lần đầu tiên đi đẻ. Mọi người đọc lấy kinh nghiệm cho mình nhé!

Lần đầu vợ đi đẻ, chồng lóc cóc theo sau,cái thời gian ấy đủ chuyện hài , em nghĩ lại còn cười đau bụng với ông chồng hồn nhiên đến vô duyên nhà em. …

1ee8ff0b6a7b968be1c6ae45c81772baHồi mang bầu anh Bin, em khoẻ lắm, hết nghén là tăng cân vèo vèo, đi phăng phăng chả phải kiêng kị gì. Vì không nhớ ngày đầu của kỳ kinh cuối nênbác sĩ toàn xác định tuổi thai qua kích thước thai. Bin nhà em đầu lại to, chân thì dài nên theo đấy siêu âm thai lên đến tuần thứ 41 mà vẫn không có dấu hiệu chuyển dạ. Thế là mùng 6 Tết vợ chồng em khăn gói nhập viện để theo dõi …thai già tháng.

Loading...

Muốn xin mổ nhưng bố mẹ và bác sĩ đều khôngcho. Vì em lúc đấy 64 cân khoẻ mạnh không cớ gì mà sinh mổ. Bin lúc ấy siêu âm3,5 cân vẫn sinh thường tốt. Thế nên đợi cơn chuyển dạ em phải nằm viện gần chụcngày, cuối cùng vỡ ối hoàn toàn mà tử cung không xoá, không mở một phân nào .4h sáng ngày 14 Tết bác sĩ chỉ định mổ cấp cứu vì sợ thai bị ngạt vì cạn ối.Lúc ấy mới biết mình đúng là vô dụng, không biết đẻ. Nhìn các mẹ vào dạng hángđẻ ầm ầm mà thèm. Nhưng cũng may vì thế nên vẫn giữ được vài chỗ nguyên vẹn, chứphải rạch khâu chục mũi đến tận đít chắc em cũng nản.

Hồi ấy chồng em chưa vào biên chế nên sếp ông đặc cách cho nghỉ làm để ở viện chăm nom vợ. Chồng em có duyên với việc này lắm mà.

Cái thời gian ấy đủ chuyện hài , em nghĩ lạicòn cười đau bụng với ông chồng hồn nhiên đến vô duyên nhà em.

Cái lúc em nhập viện sản phụ đợi đẻ và vừađẻ nhiều kinh khủng. Khoa sản quá tải luôn. Thành ra giường nào đợi đẻ thì 3 bệnhnhân, đẻ rồi thì hai bệnh nhân, em bé thì các bà phải bế trên tay mà ngồi.

loading...

Mà các mẹ biết đấy, bình thường phụ nữ kínđáo giữ gìn như nào thì vào đấy tơ hơ hết. Phần trên phần dưới lộ lộ ra cũng chảai xấu hổ hay che đậy. Mà lúc ấy có được hồng hào như thời son trẻ đâu, núm ná,lông lá gì thâm xì ra. Đàn ông vào thăm, chăm vợ mình nhìn thấy vợ người tacũng chả xuất hiện được cái cảm xúc của lạ gì.

Chồng em cũng thế, lão cứ lia mắt nhìn xongquay sang mách em:

– Èo bà kia vạch hẳn áo ra xoa ti làm gì thếkhông biết, mà thâm hơn vợ nhờ.

Loading...

Chả là để kích thích cơn co tử cung, bác sĩdặn phải mân mê đầu ti cho nhanh chuyển dạ, bà nào có chồng đi chăm thì chồngngồi vê, không thì mẹ vê, không thì ngồi tự mân mê lấy. Cái cảnh trông như phimcấp 3 kinh dị ý.

Bác sĩ cũng dặn chồng em phải làm thế,nhưng ông ý cứ thò tay vào là kêu:

– Khó chịu bỏ mẹ ra, vợ tự sờ đi.

loading...

Đến nản!

Em bảo lão ngồi yên đừng có nhìn xung quanhmà ám ảnh đấy.

Có giường vừa sinh xong, vợ chưa ngồi dậyđược nên chồng hay mẹ phải rửa vệ sinh thay bỉm cho. Cứ dạng ra tơ hơ thế….Lúc ấy đúng là không còn tí xấu hổ nào đâu, đau bỏ xừ ra, cái chỗ khâu nó sưngvếu lên biến dạng cả kho báu.

Chồng em lão nhăn nhó :

– Eo ơi, vợ cũng bị như thế à, thế thì còngì là hàng họ nữa.

Em phải véo cho phát bảo im đi, người tanghe thấy. Bà nào chả vậy,thế mới biết phụ nữ phải hi sinh như thế nào khi sinhđược một đứa con : Cơ thể biến dạng, đoạn thì đen đoạn thì rạn nứt, chưa kểsinh xong không lấy lại được dáng, nhan sắc xuống cấp. Các ông chồng chỉ nhìn đấymà chê bai chứ có nghĩ đến những gì họ phải trải qua đâu.

Nói thật em cũng hốt lắm, lúc ấy mới rạnmình bụng thôi đã thấy sợ, chứ mà ngực, đùi cũng rạn nhoe nhoét như đất bị hạnhán thì chắc em tự ti đến chết.

Chồng thì cứ hồn nhiên ngắm nghía khám phá.Đôi lúc ra ngoài chạy vào hứng thú:

– Vợ ra ngoài mà xem, bà kia đau quá chửi cảchồng nó haha. Có ông thì đứng mân mê ti vợ buồn cười vãi!

Vợ đau đừng có chửi nhé, anh điên anh đạpcho thì ăn đủ, sao bà nào chửa cũng lắm mồm thế nhờ, nó nhịn để đẻ xong nó tángcho vỡ mồm.

Nằm cùng giường em là 1 chị thai lưu đang đợigiải quyết. Lão chồng em thăm hỏi nhiệt tình lắm. Từ tình trạng biểu hiện đếncách giải quyết tn lão cũng hỏi. Đến lúc bà ý ngậm thuốc cho thai ra, hnao lãocũng hỏi thăm :
– Hôm nay còn ra máu không chị?

Em đập cho phát, em bảo hỏi thì hỏi chungchung thôi, kiểu hnay chị đỡ hơn chưa, cứ phải phang thẳng vào vấn đề làm gì,người ta thì đang đau.

May cái chị ấy dễ tính cũng thuộc kiểu ngườilạc quan hồn nhiên nên chồng em hỏi là trả lời lại ngay:

– Hôm nay ra ít thôi em, chả biết khi nào mớihết laugh

Giường bệnh nào lão cũng hỏi thăm tìnhhình, đến giường có người nhà mang con chừng hai tuổi rất bụ bẫm vào thăm mẹ.Lão lại nựng nựng xong làm câu:

– Ui cháu này béo thế.

Bà ý cau mày lại:

– Sao chú lại quở cháu thế nhờ!

Em giẫm vào chân bảo :

– Trẻ con chồng đừng nói thế!

Vậy mà lão tròn mắt phán tiếp:

– Ơ nó béo thật mà.

Bà kia tức bụng bế đứa cháu ra ngoài, emphát rồ lên với lão. Kéo lại chỗ nằm cáu một trận.

– Chồng điên hay giả vờ, trẻ con không aidùng từ thế người ta kiêng kị. Thấy nó vậy phải bảo là: Trộm vía cháu kháu khỉnhquá nghe chưa. Cái đồ dở người này.

Mấy chị nằm gần nghe cười ngặt nghẽo, bảomay em gặp người nhuần tính không người ta nói cho ý.

Lúc ấy chồng em mới đc khai sáng, à uh thếah, vợ không nói sao chồng biết!

Sau đấy, cứ cứ giường nào có em bé lão rathực hành luôn: Trộm mụ trộm vía này nọ cheeky

Lúc nào chị cùng giường đi đâu là lại nhảytót lên giường bệnh nằm với vợ. Xong bảo :

– Nằm ôm như này cho kích thích còn hơn xoati ý vợ nhờ, cứ vạch ra mân mê nhìn kinh bỏ mẹ.

Em thì mang thai lần đầu nên không biết vỡ ốinó như nào. Cái hôm giữa đêm em mót tiểu mà nhà vệ sinh khoa sản bẩn mù ,ngạira, em nằm rốn. Bin trong bụng kiểu như ngột ngạt, đạp bụp bụp, em són cả tiểura ngoài . Bụng bảo dạ đc hay mình vỡ ối rồi.

Em gọi chồng em dìu em qua phòng sinh , chồngem la toáng lên :

– Bác sĩ bác sĩ vợ em vỡ ối rồi!

Chị hộ sinh bảo : cởi váy ra nằm lên bànđi, chồng về lấy bỉm qua đây.

Em khệnh khạng chèo lên bàn sinh, dạng chânra, bác sĩ trực đêm ấy lại là nam mới đau, lại còn trẻ nữa.

Anh ý hỏi có đau bụng không, em bảo không ,rồi anh ý đeo bao tay khám. Xong mặt anh ý nhăn lại:

– Vỡ đâu mà vỡ, về đi tiểu đi, bảo chồngmua ống thụt hậu môn nữa, táo bón tắc cứng cả lại rồi.

Mấy bà hộ sinh cười lăn lóc, em thì chỉ muốnchui mẹ xuống lỗ nào chết luôn đi. Chồng em cầm bỉm mặt đực ra. Bác sĩ bảo : Vàođỡ vợ dậy, về tích cực xoa ti vào.

Chồng em đỡ em về miệng lầm bầm chửi em:

– Đồ dốt nát, kiểu gì mà vỡ ối cũng khôngbiết nữa.

Em cố cãi :

– Mới lần đầu sao em biết được, thấy ướt hếtquần sợ bỏ mẹ!

Thế là lần này phải nghe lời bác sĩ, về cho1 tay vào vê ti vợ nhưng phải lấy chăn che kín sợ người khác nhìn thấy.

Em nằm đến ngày thứ 7 chỉ suốt ngày vào đonhịp tim thai, kiểm tra nước ối chứ chả hề đau tí nào. Đến sót ruột. Chồng emlão cứ xoa bụng mắng yêu con:

– Con có chịu ra đi không, nằm trong đấy tốiom có cái mẹ gì đâu mà nằm mãi thế.

Lão không có chỗ nằm nên cứ quanh quẩn tí lạira cổng viện trà đá chém gió. Em cũng nóng ruột lắm rồi. Bác sĩ còn họp chẩnđoán xem trường hợp của em thế nào. Nhưng vì chỉ số ối vẫn đảm bảo nên chưa cầnmổ can thiệp, đợi cơn chuyển dạ.

Có chị mách em bảo xuống HN mà mổ yêu cầu ởđây làm gì lỡ xảy ra chuyện xấu. Vợ chồng em cũng tính thế nhưng hai bà nội ngoạikhuyên cứ bình tĩnh. Bệnh viện tỉnh cũng an toàn rồi.

Chồng em thì sốt sắng :

– Mổ đi chồng mệt lắm rồi, chán bệnh viện lắmrồi!

Chả biết lão chán viện hay sợ em bị phanhphơi khâu vá giống người ta nữa.

Đến ngày thứ 8, mẹ đẻ em cũng từ Thanh Hoára đến Việt Trì. Bà em cứ ngồi suýt xoa :

– Mẹ đẻ 6 đứa dễ thế mà sao con khó khăn vậy.

Em nằm viện tụt mẹ mất 2 cân.

Tối hôm ấy em đau bụng từng cơn thúc xuốngdưới. Bác sĩ bảo bắt đầu rồi đấy. 10h đêm tự dưng nước ở đâu oà ra như vỡ đê ướthết váy em tràn lan ra ngoài. Em đau dữ dội muốn chết luôn. Chồng em nhìn xótchảy nước mắt theo. Cứ ôm vợ xoa xoa. Dìu em vào phòng sinh, bác sĩ khám bảo :

– ối vỡ hoàn toàn , tử cung xoá 30%. Tích cựctheo dõi tim thai và đợi tử cung mở.

Em đau phát điên dại, đúng là đau như đau đẻ,em khóc um lên, chồng em thức cả đêm xoa lung tung khắp người.

Mẹ em ở bên liên hồi : Cố lên con sắp qua rồi.

Em được kiểm tra tim thai liên tục. Đêm ấybác sĩ Phương trưởng khoa sản BV tỉnh trực khám. Cứ 1h khám 1 lần mà tử cung emcứ trơ ra không xoá thêm tí nào chứ đừng nói mở. Đến 4h sáng bác sĩ thông báo vớihộ sinh.

– Chuẩn bị mổ cấp cứu, cạn ối, tử cung khôngmở một chút nào.

Người nhà chuẩn bị đồ cho em bé chuyển xuốngphòng mổ.

Em lo lắng cực độ, bin đạp bụp bụp vì bắt đầukhó chịu vì thiếu oxi.

Chồng em cuống cả lên cứ : vợ ơi gắng lênnhé không sao đâu.

Em nằm lên bàn mổ, sau khi tiêm gây tê , tiếngdao kéo rạch bụng em nghe rõ từng li. Có người đứng cạnh em hỏi đủ chuyện kiểukiểm tra sự tỉnh táo ấy. Rồi đột nhiên em khó thở, huyết áp tụt, nghe bác sĩnói với y tá : – máu chảy nhiều , cầm máu nhanh.

Em phải thở oxi để tiếp tục, lo lắng khôngbiết mình có vượt qua được không, con có an toàn không, rồi em khóc. Chị y tá mắng:

– E bình tĩnh , khóc là không ổn đâu.

Lúc sau nghe tiếng khóc oé oé như tiếng mèocon ý, hộ sinh lôi Bin ra ngoài cắt rốn,lau chất bám trên người. lúc ấy Bintoàn gây và nước nguồn nhìn như con mèo bị ướt ý.

Nghe bác sĩ nói: Em không phải thai giàtháng đâu nhé, em bé đầu to quá nên có sai lệch. Lúc sau hộ sinh mang con emvào và thông báo :

– Con trai , 3 cân rưỡi chào đời lúc 5h25phút em nhé.

Em như đang trên mây, cứ nghĩ sao trong bụngmình lại lôi ra một con người nữa là thế nào.

Em đc chuyển qua phòng hậu phẫu, thấy chồngem đợi ở đấy, chạy ra :

– Có đau không vợ, có mệt không, chồngthương chồng thương.

Em bé thì y tá bế về khoa theo dõi sức khoẻtrước khi về với mẹ. Lúc ấy còn thuốc tê nên em không đau, chỉ mệt . Bỗng dưngem nôn thốc nôn tháo, chồng em hoảng gọi bác sĩ loạn cả lên. Bác sĩ bảo em phảnứng nhẹ với thuốc tê nên thế thôi, chuyển về khoa theo dõi.

Bin lúc mới sinh chả giống ai cả, lớn dần rồigiống bố như tạc..Em vì mất máu nhiều, cả tiêm kháng sinh 5 ngày nên mất sữaluôn. Bin bị vàng da sinh lý, ngày thứ 2 đã phải xa mẹ vào phòng chiếu lazer mất3 ngày. Hai bà và chồng em thay phiên nhau vừa chăm em vừa đưa sữa đến khoa Nhicho Bin. Những ngày đấy đối với em vừa lo vừa buồn vì mình vừa không biết đẻ vừakhông có sữa. Trộm vía giờ Bin anh cũng gần 4 tuổi rồi. Nghĩ lại vẫn còn thấynhư mới ngày hôm kia.

Cầu mong lần này sinh Bin em sẽ khác. Cầumong mẹ tròn con vuông, cầu mong em có sữa.

Facebook Comments
loading...
Loading...
loading...