Home GIA ĐÌNH Vì lòng tin đặt nhầm chỗ mà khiến con gái 5 tuổi...

Vì lòng tin đặt nhầm chỗ mà khiến con gái 5 tuổi phải chịu “vết thương” không bao giờ lành lại được

148
loading...

Sự thật con bé kể khiến em như phát điên, chỉ muốn chạy ngay về nhà đâm cho thằng chó chết một nhát rồi ra sao thì ra.

Khi gõ những dòng này là em đang xát muối thêm vào nỗi đau của chính mình và con gái. Nhưng thiết nghĩ câu chuyện của em về nạn lạm dụng tình dục trong gia đình sẽ là hồi chuông cảnh tỉnh cho sự chủ quan của các mẹ.

image

Loading...

Em là mẹ đơn thân. Cuộc sống lúc nào cũng xoay quanh đồng tiền và con cái. Bởi vậy, em phải luôn kiếm tiền bằng mọi cách miễn sao không phải tiền nhơ bẩn. Cũng vì vậy nên thời gian em dành cho con hiếm hoi dần. Ngay cả ngày chủ nhật, em cũng phải tranh thủ ra ngoài kiếm tiền. Nhưng khổ nỗi có mấy trường học chịu giữ con ngày cuối tuần?

Một lần em trai em từ dưới quê lên chơi. Khá lâu rồi, hai chị em không gặp mặt, thằng bé khác xưa rất nhiều, ra dáng một thanh niên và có phần sôi nổi hơn trước. Sự có mặt của thằng bé cũng làm căn phòng trọ của mẹ con em thêm tiếng cười bởi lâu nay chỉ hai mẹ con luôn quấn quýt lấy nhau.

Sau vài hôm, cũng đến ngày cuối tuần, ngày mà em luôn phải lo lắng thu xếp gửi con để đi cày. Nhưng thật may vì giờ đây đã có người để nhờ vả. Nghĩ vậy, em giao luôn con bé cho cậu trông nom và yên tâm đi làm.

loading...

Suốt ngày hôm ấy, em luôn thấy tâm trạng bồn chồn, khó chịu, định bụng xin phép về nhưng do không ai thay ca nên đành chịu.

Vừa về đến nhà, con bé chạy ngay đến, ôm em thật chặt mà khóc nấc. Em có gặng hỏi xem chuyện gì nhưng con bé không nói mà liên tục lắc đầu. Nhìn ánh mắt sợ hãi của con, em như linh cảm có điều chẳng lành nên quay sang hỏi cậu nó. Thằng bé bình thản trả lời: “Có gì đâu chị, nó ở nhà chơi với em từ sáng giờ có thấy khóc gì đâu!”. Dứt lời, thằng bé quay sang hỏi: “Sao thế con?”. Em cũng hướng mắt xem dò phản ứng của con nhưng con bé chỉ cúi gằm mặt và lưng chừng nước mắt.

Nhìn thái độ của con, em tin chắc có điều gì đó không ổn nhưng không thể nghĩ được đó là gì. Song, một nỗi sợ mơ hồ cũng nhen nhóm trong đầu.

Loading...

Sáng hôm sau, em tỉnh dậy định bụng sẽ gọi thằng bé lại hỏi cho ra nhẽ nhưng không thấy nó đâu. Chiếc ba lô của nó cũng không còn. Gọi điện thì em mới hay nó mò về nhà từ tối qua.

Hôm ấy, em quyết định ở nhà vì con bé không chịu đi học. Trong lúc đợi con bé ăn sáng, em tranh thủ giặt mớ đồ thì không thấy chiếc quần hôm qua con mặc. Em lên nhà hỏi thì con bé không trả lời. Nó làm em như phát điên. Bực quá, em quát lớn tiếng thì con bé trải lời: “Con đã vứt nó đi rồi!”.

Ngay lập tức, tim em như ngưng đập, mặt nóng bừng từng cơn, tưởng như không thể thở được. Trong phút chốc, linh tính người mẹ đã cho em biết điều mơ hồ gì đó nhen nhóm từ tối qua có thể đã là sự thật. Nhìn thấy con sợ hãi, em cố gắng trấn an mình một lúc để tranh thủ lúc này hỏi han con. May thay, con bé đã cho em biết sự thật. Nhưng trong cái may này lại là giông tố.

loading...

Con bé sau khi bị dụ dỗ chơi trò ba mẹ với em trai em đã bị chính cậu ruột mình xâm hại. Theo lời con bé, vì sợ nói cho mẹ biết, nên nó đã đem chiếc quần đi giặt nhưng có cái gì đó nhớt nhợt dính trong máu và hôi nữa nên nó hãi hùng vứt ngoài sọt rác. Cậu nó còn nói đó chỉ là trò chơi và không may bị tai nạn nên chẳng sao cả.

Sự thật con bé kể khiến em như phát điên, chỉ muốn chạy ngay về nhà đâm cho thằng chó chết một nhát rồi ra sao thì ra. Nhưng vì tâm trạng con em đang rất hoảng loạn nên đành phải đợi.

Suốt ngày hôm đó, con bé cứ luôn thủ thỉ với em “con sợ cậu lắm, không chơi ba mẹ với cậu nữa đâu” và cứ thế ôm em mãi. Có lẽ một đứa bé gái chỉ 5 tuổi như con sẽ không thể hiểu được điều gì đang xảy ra với mình nhưng em tin con có bản năng của mình và nó đang thực sự sợ hãi.

Sau biến cố, em luôn tự hỏi rồi sau này, khi con em biết được điều gì đã thực sự xảy ra với mình, nó sẽ cảm thấy như thế nào đây các mẹ ơi? Nó có trách khi em không dành thời gian ở bên nó nhiều hơn, dạy cho nó biết quy tắc đồ lót và kỹ năng tránh xa những ý đồ xấu hay không? Ai mới phải là người chịu trách nhiệm cho vết thương lớn nhất cuộc đời của con bé, là em hay thằng em khốn nạn của em? Ai sẽ trả lời những câu hỏi con bé đặt ra và ai sẽ ôm ấp nó cả đời để bù đắp cho tổn thương này?

Những câu hỏi đó cứ luôn dày xéo tâm can em luôn mãi. Dù em đã cố dằn nỗi đau, vì bố mẹ, tha cho thằng em trời đánh nhưng có lẽ em không thể nào tha thứ được cho mình được. Giá như em từng dạy cho con hiểu về giới tính của mình, dạy con biết vùng nhạy cảm không để ai đụng chạm đến, dạy con tránh xa những ý đồ xấu khi có người chạm đến vùng kín và dành nhiều thời gian hơn cho con thì có lẽ mọi chuyện có thể đã khác. Và trên hết, vì sự cả tin, em đã đặt con vào một tai nạn thương tâm hơn cả cái chết.

Em mong rằng câu chuyện của em sẽ một lần nữa giúp các mẹ hiểu rằng chuyện xâm hại tình dục trẻ em vẫn có thể xảy ra với con từ chính người mà các mẹ tin tưởng nhất chứ chẳng phải ai xa lạ. Do đó, trước khi có ý định gửi gắm con cho bất kỳ ai, hãy cẩn trọng, đừng để con phải chịu vết thương không sao lành mà mẹ cũng không thể thoát khỏi day dứt cả đời như em đây!

Nguồn: http://www.webtretho.com/forum/f4405/gui-con-cho-cau-trong-nom-va-cai-ket-dang-2261923/

Facebook Comments
loading...
Loading...
loading...